Điện thoại liên hệ: (84.8)3517 6969
Chủ nhật, 5/2/2012 23:45:47 (GMT+7)
PHIM L.A.S.T.A
NHỮNG NGÀY HÈ XANH
Thứ ba, 15/12/2009 4:23:00 PM

Có những trái tim chưa khi nào vơi đi nhiệt huyết, có những đôi tay chưa bao giờ từ chối nhọc nhằn và cũng có những bước chân không hề ngần ngại trước những chặng đường gian nan, vất vả. Đó là những bạn sinh viên khoác lên mình chiếc áo xanh tình nguyện.


CHỦ ĐỀ:


Có những trái tim chưa khi nào vơi đi nhiệt huyết, có những đôi tay chưa bao giờ từ chối nhọc nhằn và cũng có những bước chân không hề ngần ngại trước những chặng đường gian nan, vất vả. Đó là những bạn sinh viên khoác lên mình chiếc áo xanh tình nguyện. Có thể ban đầu họ có những cá tính khác biệt, những cái tôi riêng rẽ, trái nghịch nhau nhưng khi cùng mang trên mình một màu áo xanh tươi trẻ, cùng hát chung một bài ca tin tưởng, cùng sục sôi ước vọng dựng xây thì họ đã thành những con người nối liền những bờ vui, thắp lên niềm tin yêu, hy vọng cho những miền quê xa xôi. Và hơn hết, họ được sống, được trưởng thành để biết hòa mình vào đất vào người, biết hóa những xa xôi thành gần gụi. Dù rằng những điều họ làm được có khi chỉ là những việc rất đỗi bình thường, nhỏ nhoi, tạm thời... mà thôi.

TÓM TẮT NỘI DUNG:


      Chuyện phim là một lát cắt nhỏ xoay quanh ba mươi ngày đóng quân của mười một chiến sĩ  Mùa Hè Xanh “bất đắc dĩ” trong đội 9 – đội phát sinh vào giờ chót trong danh sách đăng ký của trường đại học Kinh Tế.

      Họ “bất đắc dĩ” từ lý do phải tham gia chiến dịch đến những tính cách đặc biệt tréo ngoe, vô chừng không theo một trật tự nào.

      Đó là Hà đội trưởng, một cô gái thẳng tính nhưng nóng nảy và nguyên tắc cứng nhắc. Hà không phải là “tân binh” nhưng lại hiềm khích với Nam – một đội trưởng xuất sắc của đội 8 – nên nhất quyết không hoạt động chung đội với anh ta. Vô hình trung, việc đó khiến Hà trở thành một chiến sĩ “dư”. Sự kén chọn cuối cùng đẩy Hà vào làm đội trưởng đội 9 gồm những thành viên đăng ký trễ nhất chiến dịch. Dù linh cảm những điều không suôn sẻ khi nhìn thấy những thành viên “trời ơi” của đội mình, Hà cũng không còn sự lựa chọn nào khác nên phải chấp nhận một tập thể lủng củng này.

      Nhốn nháo nhất đội 9 là Bách và Ánh. Cặp bài trùng chỉ thích ồn ào, ham vui mà quên cả việc phân biệt chuyện đúng sai để hành động. Ánh tham gia vì không muốn có một mùa hè tẻ nhạt, bù lại cô nghĩ chuyến đi sẽ đem lại cho cô một bộ album ảnh tuyệt vời với cảnh sắc miền Tây. Bách tuy vô tư, hồn nhiên hơn nhưng cậu tham gia chiến dịch cũng vì muốn gỡ lại danh dự đã mất khi bị loại trừ khỏi đội văn nghệ xung kích.

      Sự náo nhiệt của hai thành viên này làm Hà bực bội nhưng không ngán ngẩm bằng sự có mặt của Trung – một anh chàng có vẻ ngoài bặm trợn, hung hăng và còn là một “con sâu rượu”. Trung tham gia Mùa Hè Xanh cũng chỉ để thỏa ý muốn được uống rượu thoải mái cùng chiến hữu bốn phương.

      Công tử hơn, hiền lành hơn có lẽ là Sơn – một sinh viên được cả trường chú ý đặc biệt bởi sự quản lí khắt khe từ phía gia đình anh, từ những việc cỏn con như đưa đón đi học mỗi ngày. Gia đình khá giả, đầy đủ vật chất nhưng Sơn lại ngột ngạt quá mức trong khuôn khổ gia đình, đó là lý do khiến anh phải tham gia đi tình nguyện để được tự do và khẳng định bản thân mình.

      Sự góp mặt của Giang thì dường như hoàn toàn ngược lại với Sơn. Giang yếu đuối, ủy mị, không thích đi xa gia đình nên ba mẹ cô bắt buộc cô phải đi Mùa Hè Xanh để mạnh mẽ, cứng rắn và trưởng thành hơn.

      Trái lại, Hiền – một người thực dụng đến chi li. Xa nhà từ nhỏ nên Hiền làm gì cũng bị nỗi ám ảnh cơm áo gạo tiền vây lấy. Không tìm được việc làm thêm để xoay xở tiền nhà, Hiền tham gia đi Mùa Hè Xanh là để đỡ được một tháng chi tiêu ở trọ. Tật xấu duy nhất Hiền mắc phải là nói nhiều và nói không suy nghĩ, khiến người khác vừa khó chịu vừa buồn cười.

      Điều an ủi Hà nhất là sự có mặt của Nga và Liên – hai chiến sĩ thực thụ tham gia vì lòng nhiệt thành muốn cống hiến. Nga đẹp trong sáng hồn nhiên, dịu dàng, biết yêu trẻ em và mong muốn làm gì đó cho bọn chúng. Liên giản dị, chững chạc, là người có thể xoa dịu những xung đột gay gắt. Kè kè bên Nga còn có một anh chàng to xác nhưng tính tình trẻ con, si tình - Văn.

      Người cuối cùng có chủ ý rõ ràng nhất là Quý, một “ông cụ non” thích triết lí và chỉ trích người khác. Quý có tham vọng muốn làm lãnh đạo nên luôn là người đối đầu với Hà trong hầu hết mọi việc, dù đó là việc chung hay riêng.

      Rời thành thị với tâm thế đó, nhiều thành viên đội 9 đã thực sự ngỡ ngàng và thất vọng tràn trề ngay từ khi đặt bước chân đầu tiên xuống vùng đất mênh mông sông nước thuộc xã Phú Đức, huyện Tam Nông, Đồng Tháp Mười. Không phương tiện đi lại, không sóng điện thoại, không bóng đèn điện, và thậm chí không  có cả những thứ tất yếu nhất như nhà tắm, toilet… đã nhanh chóng làm cho tinh thần các chiến sĩ  quen nhung lụa này chán nản, chùng lòng, than van. Chán ngán với vẻ uể oải của đội mình, Hà giận dữ lên án thái độ hưởng thụ, suy nghĩ nông cạn và buộc mọi người phải nhìn nhận đúng ý nghĩa đích thực của chuyến đi này. Một ít tự giác và tinh thần chiến sĩ được nhen nhóm lên trong bản thân của mỗi người.

    Tinh thần ấy đã gắn kết họ thành một đội “đồng tâm hiệp lực” cùng gánh vác những nhọc nhằn, san sẻ những tâm tư và cùng để lại những câu chuyện diệu kỳ cho con người và vùng đất nơi đây.

      Đất ở đây không đủ sức cho Thàn và người nông dân những mùa lúa bội thu, thì Sơn và đội 9 đã tìm giúp họ một giống tràm ghép mới cho lợi nhuận cao, cải thiện kinh tế gia đình. Niềm vui lớn hơn là ba Thàn cũng dần dà bỏ rượu để tìm đến hội khuyến nông học cách chăm sóc những mầm cây mới.

      Bỏ qua những lúc vui nhộn ồn ào, đội 9 còn có những khoảnh khắc phải lắng mình xuống để chạnh lòng xót xa cho hoàn cảnh ông Một – ông lão bị hư một mắt sống lênh đênh trên bè cá. Chính nhân vật này đã thay đổi hoàn toàn nhận thức của một con người. Đó là Chính – một sinh viên đại học năm thứ 4, là con trai út của một gia đình giàu có. Vì ăn chơi phung phí, Chính nợ một khoản tiền lớn mà không còn sự tiếp tay của gia đình nên phải trốn về quê. Về đây, đối mặt với những sinh viên Mùa Hè Xanh, mà đặc biệt là tình cảm dành cho Nga, đã khiến Chính bị cuốn vào những việc “không đầu không đuôi”, biến Chính trở thành người biết lắng nghe, quan tâm, chia sẻ với mọi người.

      Cuối cùng là một chuyện tình xa xưa tưởng sẽ không quay về nữa đã được cả đội vun vén thành đôi. Chuyện tình chú Thắng – bà Chi tái hợp như một giấc mơ trở thành hiện thực.

     Ba mươi ngày của “Những ngày hè xanh” thì thật ngắn để nói về một đời người, nhưng vẫn có thể đủ để kể lại những câu chuyện chất chứa biết bao nỗi niềm trăn trở, bao khoảnh khắc làm đổi thay một con người, bao ước mơ bình dị về một mái nhà hạnh phúc đơn sơ.



Chia sẽ với bạn bè:
Ý kiến của bạn:
(Nhập số an toàn vào ô)     
 
Các tin khác:
QUẢNG CÁO
ALBUM ẢNH